Diễn Đàn

Cuộc thi viết số phận lần thứ 3

Trong không khí thi đua sôi nổi của tuổi trẻ cả nước thiết thực lập thành tích cao nhất chào mừng Đại hội Đảng các cấp,hướng tới những ngày lễ lớn của dân toocjtrong năm 2010 và kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-HN tạp chí Thanh niên phối hợp với hội bảo trợ người tàn tật và trẻ mồ côi đã phát động cuộc thi "vượt lên số phận"lần thứ III. từ tháng 11-2009 đến t8-2010.

I. Mục đích cuộc thi.

Tôn vinh những tấm gương thanh,thiếu niên và những người tàn tật,có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn,có nghị lực,tình yêu cuộc sống,ý chí mãnh liệt vươn lên khảng định mình,trở thành nguwoif có ích cho cuộc sống,cho xã hội,đóng góp chó sự phát triển đất nước.Qua đây cuộc thi cũng thể hiện sự quan tâm của xã hội đối với những người có hoàn cảnh đặc biệt.

II. Nội dung bài viết.

Viết về những tấm gương người thật việc thật,có địa chỉ rõ ràng của người tàn tật,trẻ mồ côi đặc biệt là thanh ,thiếu niên vượt qua được những rào cản của bản thân và xã hội khảng định bản thân.cuộc thi khuyến khích những người tàn tật,trẻ em mồ côi,trẻ em khó khăn tự viết về hoàn cảnh của mình.

III. Đối tượng tham gia và y/c bài dự thi.

Là công dân nước CHXHXCNVN ở trong và ngoài nước tự nguyenj tham gia và thực hiện uy định ,thể lệ của cuộc thi.Mỗi người có thể viết nhiều bài dự thi.
Các đơn vị :trường học,cơ quan,các tổ chức xã hội có thể lấy danh nghĩa tổ chức,đơn vị của mình để tham gai gửi bài dự thi.
Ban tổ chức khuyến khích tác giả gửi bài dự thi có ảnh về chân dung,hoạt động lao động,sinh hoạt và có xác nhận của cơ quan or chính quyền địa phương nơi nhân vật đang sinh sống,làm việc,công tác.......
Bài dự thi được viết bằng t.Việt tối đa 4.000 từ(viết tay or đánh máy trên tờ A4).Nếu là bài dự thi bằng chữ nổi Braille cần có bản dịch bằng t.việt kèm theo.
Bài viết có thể được đăng trên tạp chí Thanh niên....nếu bài dự thi vào vòng chung khảo sẽ được tuyển chọn vào in trong cuốn sách "vượt lên số phận" lần III.

IV.Giaỉ thưởng cuộc thi.

- giải tập thể có nhiều bài viết dự thi về người tàn tật,trẻ mồ côi vượt khó trong cộng đồng mỗi nhóm trị giá 5 triệu đồng.
- giải đặc biệt dành cho người tàn tật or trẻ mồ côi tự viết về bản thân mình trị giá 3 triệu đồng.
- 1 giải A trị giá 7 triệu đồng.
-3 giải B trị giá mỗi giải 5 triệu đồng.
-5 giải C mỗi giải trị giá 3 triệu đồng.
-30 gi khuyến khích trị giá mỗi giải trị giá 1 triệu đồng
Ngaoif ra còn nhiều giải thưởng khác.Các tác giả doạt giaridduwowcj tăng bằng chứng nhận và biểu trương cuộc thi.

V. Thời gian.

Từ 16/11/2009 đến t8/2010

VI. Địa điểm nhận bài dự thi.

Nhận bài dự thi sau khi BTC phát động cuộc thi.
hạn cuối 16/7/2010.
Bài dự thi gửi triwcj tiếp qua bưu điện có dán tem Đ/c tạp chí thanh niên.số 5 phố Chùa Láng,Đ.Đa-HN.

E-Mail tctn@hn.vnn.vn; vuotlensophan3@gmail.com;
vuotlensophan3@yahoo.com
Đt (04)37751392----37751668---3775176


Ý kiến

  • 24-11-2009

    Chào bạn Liên,

    Vui lòng gởi riêng mình cái file word ấy để mình convert về word 2003 và gởi vào các mạng lưới khác nhé.

    Mến
    Tran Ba Thien
    tranbathien@gmail.com


  • 24-11-2009

    Cám ơn Chị Liên đã chia sẻ thông tin.
    Mong Chị lần sau nên soát lại một lượt để kiểm tra chính tả, cũng như câu cú trước khi gửi thư đi. Tránh để người khác hiểu nhầm về một cuộc thi lớn, có thể viết ẩu, viết như chat chit hay viết thế nào cũng được.

    Khánh Lâm


  • 24-11-2009

    Cám ơn nhiều thông tin của bạn Liên! nhưng tôi rất dị ứng khi bạn xử dụng từ tiếng Anh chung với tiếng Việt trong 1 văn bản cần sự nghiêm chỉnh như thế này(vd:ban xài từ"or" thay cho chữ "hay"). Góy ý nhỏ thôi!hihihi!cám ơn bạn nhiều!

    Dang Hung Long
    DISABLED YOUTH ASSOCIATION OF HCMC (VIETNAM)
    * Office: 5 Dinh Tien Hoang St.- Dist.1 -Ho Chi Minh City- Vietnam
    * Home:283 Duong Ba Trac Street, Ward 1, District 8, Ho Chi Minh City-Viet Nam
    Tel: (84.8)8502 141
    Cell phone: (84)903659579


  • 24-11-2009

    Nhân có bạn bình luận về sử dụng từ ngữ, tôi muốn được nói đôi lời chia sẻ thế này.

    Trong lĩnh vực người khuyết tật, chúng ta đang nỗ lực để quảng bá cho sự bình đẳng và bác bỏ quan điểm từ thiện trong chính sách, chủ trương, luật pháp, trong nếp nghĩ, cách ứng xử của công dân, trong đó có cả chính bản thân người khuyết tật.

    Một trong những căn cứ để chúng ta làm việc này là: người khuyết tật cũng như tất cả những người khác, và sự hoà đồng, tham gia của họ với xã hội tạo nên một bức tranh đa dạng, đầy đủ và sinh động cho xã hội. Đây cũng là cơ sở khiến chúng ta chấp nhận và sống vui vẻ với mọi thành viên xung quanh, bất kể họ là ai. Cái logic tiếp theo là nếu những thành viên của xã hội chung của chúng ta gặp phải những rào cản, chúng ta phải cùng chung tay gỡ bỏ để mọi người ai cũng như ai bình đẳng và bác ái.

    Khi nói đến "số phận" và "vượt qua số phận", dường như chúng ta không thuyết phục đựơc chính bản thân mình rằng tôi cũng đẹp đẽ như mọi thành viên khác của xã hội. phải vậy không các bạn?

    Tôi mong nghe phản hồi của các bạn.



  • 24-11-2009

    Cám ơn bạn Cẩm Lý về những lời nói rất xác đáng. Bạn Lý đã nhanh chóng nói lên điều tôi đang định nói. Tôi mong rằng tất cả các bạn khuyết tật chúng ta mỗi khi được làm việc với giới truyền thông hay được yêu cầu viết bài nên nhắc nhở họ những điều như Lý nói. Khi đã gọi là "số phận" có nghĩa là cam chịu lại còn "vượt lên" gì nữa!!! Mỗi lần làm việc với nhà báo hay phóng viên tôi đều yêu cầu họ không dùng những từ như thế.

    Mong chúng ta cung hợp tác.

    Hồng Hà


  • 24-11-2009

    Cac bac oi em tre nguoi non da nen thay tranh luan ma dau oc roi tung.

    Ban than la mot nguoi khuyet tat tu nho nen toi luon cam nhan kho khan cua ban than va tim cach khac phuc. Nhung dieu dat duoc vua la su may man vua la kha nang cua toi. Toi khong phe phan viec ton vinh nguoi nao vi thanh tich cua ho nhung ro rang khong lay su khuyet tat hay hoan canh nghiet nga lam trong tam. Vi xet cho cung thi moi nguoi deu co mot kha nang nao do nen ho vuot qua nhung tro ngai la dieu het suc binh thuong.

    Than men,
    Tu


  • 24-11-2009

    Anh Du đồng ý với Cẩm Lý và tôi cũng đồng ý với Cẩm Lý. Và tôi dám chắc nhiều người cũng đồng ý với Cẩm Lý.

    Theo cách nói của anh Bá Thiện thì tôi lại "vuốt đuôi" thế này: Nếu anh Thiện nói rằng cái cảm giác là do cách dùng từ khác nhau ( như trong ví dụ cách gọi tên Bắc, Trung, Nam của anh ) gây nên thôi chứ bản chất vẫn không thay đổi. Nhưng ở đây cái cảm giác từ ngữ ấy nó không chỉ liên quan đến cảm giác của một người, không phải do thích hay không thích mà nó ảnh hưởng đến hình ảnh NKT. Từ "số phận" có cái gì đó cảm thương, yếu thế, chấp nhận. Và tôi dám chắc nhiều người cùng có cảm giác như vậy.

    Tại sao ta lại đấu tranh để dùng từ "khuyết tật" chứ không dùng từ "tàn tật". Cũng là cùng một lý do mà thôi. Nếu đồng ý với từ "số phận" thì cũng không khác gì mấy với việc đồng ý với từ "tàn tật". Tôi thấy cụm từ "Nỗ lực của một con người" như Bích Thủy đề nghị là hay nhất vì làm cho xã hội nhận ra rằng NKT cũng là những người bình thường như bao người khác, cũng phải nỗ lực. Khi đọc xong câu chuyện thì họ sẽ thấy nỗ lực của NKT đáng khâm phục biết bao. Như thế hay hơn là cứ phải đưa ngay ra đầu đề về cái "số phận", về cái sự "vượt lên". Mà trong văn chương tránh nhất là sự nhàm chán hay lối mòn. Năm nào cũng những từ ấy !!! Hoặc ta thay bằng những cum từ khác nhau: "Những câu chuyện cuộc đời", hay "Tấm gương vượt khó". Hay nếu muốn nói về NKT thì gọi là "Người khuyết tật vượt khó" (như là "Học sinh nghèo vượt khó"), vừa mang đặc thù về NKT, vừa không phản cảm.

    Nếu trong NKT mà không thống nhất được với nhau thì giới truyền thông biết nghe ai bây giờ. Trong việc này tôi thấy có nhiều lựa chọn về ngôn từ và việc thống nhất với nhau không khó, cũng không nên tốn "giấy mực" nhiều. Nếu chúng ta đều nhất trí thì dần dần các phóng viên sẽ thay đổi thôi.

    Thêm vào đây là câu chuyện của chính tôi và cũng do ảnh hưởng và sự dẫn dắt của cái từ "vượt lên số phận" mà xảy ra như vậy.

    Năm ấy phóng viên ấy của tờ Hà Nội Mới được yêu cầu viết về gương của một NKT vượt lên số phận nhân ngày 3/12. Cô ấy tìm đến tôi và tôi kể cho cô ấy nỗi gian truân khi tôi đi học suốt thời gian ở phổ thông và đại học. Và tôi nói rằng tôi làm được như vậy là do nỗ lực bản thân nhưng không tách rời sự giúp đỡ của bố mẹ, anh trai và bao nhiêu bạn bè đã thay phiên nhau đưa tôi đi học, cõng tôi lên tầng 4 của trường đại học. Những nỗ lực của NKT, cũng như những người gặp khó khăn khác trong đời này đều luôn có sự trợ giúp của người thân, cộng đồng mới làm nên được thành công. Chúng ta ai cũng cần được hòa nhập trong cộng đồng và được cộng đồng hỗ trợ như ai, dù ít hay nhiều.

    Vậy mà trong bài báo là câu gì các bạn có biết không? "Suốt những năm phổ thông và đại học, chị đã từ chối mọi sự giúp đỡ, tự đi đến trường" !!! Các bạn thấy không, vì phải "vượt lên số phận" mà ! Bố mẹ và anh trai tôi biết sự việc thì không sao, còn bạn bè tôi, những người cõng tôi đi học, chở tôi trên xe đạp đến trường hay cõng tôi lên tâng 4 bao nhiêu lần trong một ngày, họ sẽ nghĩ sao?

    Xin lỗi tôi viết hơi dài, nhưng tôi chỉ viết thế này là thôi, và vẫn giữ nguyên ý kiến của mình, và cũng đã và sẽ làm việc với giới truyền thông bằng ý kiến đó của mình.

    Cám ơn các bạn đã đọc.

    Hồng Hà


  • 24-11-2009

    hi chị Hồng Hà,

    cái mà mình chờ đón một người từng là đại diện cho Disability forum năm nào là những phát biểu thế này đây.... Sau khi đưa ra một lời phê phán, chị cũng cần phải đưa thêm cái giải pháp để minh họa hay để tháo gở các vướng mắt... Cho dù giải pháp ấy là rất hay hoặc chưa hay thì cũng phải có giải pháp mới được. Giờ thì đã có giải pháp nên tôi xin tháo cái đuôi khỏi câu chuyện này để không ai phải vuốt đuôi nữa hihihihi

    Trong thời gian nhiều năm sinh hoạt trên diễn đàn, chắc các bạn nhận ra hiện tượng rằng bao lần chúng ta muốn tổ chức bầu chọn đều không thực hiện được. Các ý kiến chỉ mang tính đại diện và không thể đo lường được. Vì thế chúng ta cứ việc bày tỏ ý kiến mà không nhất thiết phải xem rằng ý kiến của ai được nhiều lời ủng hộ hơn.

    Ngoài ra khi bàn về từ ngữ và lựa chọn từ ngữ thích hợp, chúng ta dễ gặp các ý kiến không đồng thuận. Đó là điều hẳn nhiên nên mong rằng chị HH không buồn nếu ai đó không ủng hộ ý kiến của chị. Ví như câu chuyện về từ tàn tật hay khuyết tật.. Tôi thấy hiện vẫn còn một vài nhóm kt, một vài lãnh tụ kt rất giỏi, rất năng động, nhưng họ cảm thấy chữ tàn tật, tàn phế không có gì chướng tai gai mắt và họ vẫn tiếp tục giữ lại từ này trong tên gọi nhóm của họ hoặc sử dụng từ tàn tật trong các báo cáo của họ. Nhiều lần còn gặp từ tàn tật, tôi hơi ngạc nhiên nhưng nội dung báo cáo và các thành tích của các bạn ấy vẫn làm chúng ta nghiêng mình thán phục.

    Trở lại với câu chuyện chị nói về VLSP và nhà báo nọ, tôi thấy lỗi của nhà báo chứ không phải lỗi của cái từ này. Nếu giờ ta có gọi là nkt vượt khó hay một cụm từ mới và nhà báo vẫn muốn tô đậm cái ý tự thân vận động bèn tùy tiện chèn thêm những câu tương tự thì việc thay đổi từ ngữ chẳng qua chỉ là bình mới rượu cũ.

    Tôi nhớ một câu khác: tất cả mọi người không kt đều có nguy cơ bị kt. Nhưng không nkt nào có thể may mắn hoàn toàn thoát khỏi thương tật của mình... Các tiến bộ y học, các tiến bộ của công cụ trợ giúp chỉ khắc phục phần nào các trở ngại thương tật để lại trên chúng ta. Chúng ta sẽ không còn kt khi tìm được cho mình một cuộc sống hữu ích và có đóng góp xứng đáng vào cộng đồng.

    Việc chúng ta e ngại về tính bất biến của thương tật đã phản ánh cách nhìn kt theo gốc nhìn y học. Hãy thử xem lại vấn đề từ gốc nhìn xã hội hoặc trên căn bản quyền, chúng ta sẽ có suy nghĩ khác. Chẳng hạn, theo dự luật về nkt hiện nay, đối tượng nkt nặng chưa tìm được việc làm sẽ được trợ cấp xh. Hãy lấy chính cái khoản trợ cấp ấy để đánh dấu về tình trạng kt. Nếu tôi còn nhận trợ cấp, thì tôi là nkt. Ngày nào đó, tôi có việc làm tôi hãnh diện có đóng thuế thu nhập cá nhân cho cộng đồng... và khi ấy tôi không còn kt trước các quỹ hỗ trợ xh nữa.

    Tôi nhớ bạn Trần Thị Minh Tuyết, TP.HCM. Tuyết vừa mất đôi mắt, vừa mất một bàn tay. Nhưng Tuyết vẫn chăm học và khi có được việc làm ổn định, Tuyết trích một phần lương của mình để hỗ trợ một vài học sinh nghèo hiếu học. Các em học sinh nhận học bổng của Tuyết lại không phải là nkt. Những người như Minh Tuyết có còn kt hay không?

    Chúng ta không thể thay đổi tình trạng thương tật của mình. Nhưng chúng ta có thể liệu cơm gấp mắm để hoàn thành tốt vai trò công dân của mình. Tư duy trên cách nhìn về quyền như thế, chúng ta sẽ đạt được sự hài lòng tâm lý theo kiểu thang đo về nhu cầu của Abraham Maslow.

    Giờ thì tôi đã hiểu khá nhiều vì sao các bạn dị ứng với VLSP, Riêng tôi, tôi vẫn cảm thấy từ này không gây ra trở ngại. Mấy lần, đồng nghiệp của tôi hỏi tôi rằng nên gọi là người mù hay người khiếm thị. Tôi đáp hiện nay tên chính thức của hội người hỏng mắt vẫn là Hội Người Mù. Mặc dù có nhiều ý kiến trong hội đề nghị đổi tên thành hội người khiếm thị... Thế nhưng vẫn chưa đạt được sự nhất trí có ý nghĩa để thay đổi.

    Chúng ta nên tập trung vào các giải pháp cải thiện cơ hội hòa nhập cho nkt. Vấn đề sử dụng ngôn từ mặc dù có ảnh hưởng đến nhận thức cộng đồng về nkt, nhưng nhận thức ấy thay đổi bởi nhiều hướng. Chúng ta cần thời gian, cần chính sách cần nhiều hơn là từ ngữ. Tôi chỉ e rằng tập trung vào từ ngữ quá lại giống cái chức Bạch Mã Ôn trao cho Tôn Ngộ Không mà thôi.

    mến
    Tran Ba Thien
    tranbathien@gmail.com


  • 24-11-2009

    Theo cách nói của anh Bá Thiện thì tôi lại "vuốt đuôi" thế này: Nếu anh Thiện nói rằng cái cảm giác là do cách dùng từ khác nhau ( như trong ví dụ cách gọi tên Bắc, Trung, Nam của anh ) gây nên thôi chứ bản chất vẫn không thay đổi. Nhưng ở đây cái cảm giác từ ngữ ấy nó không chỉ liên quan đến cảm giác của một người, không phải do thích hay không thích mà nó ảnh hưởng đến hình ảnh NKT. Từ "số phận" có cái gì đó cảm thương, yếu thế, chấp nhận. Và tôi dám chắc nhiều người cùng có cảm giác như vậy.

    Tại sao ta lại đấu tranh để dùng từ "khuyết tật" chứ không dùng từ "tàn tật". Cũng là cùng một lý do mà thôi. Nếu đồng ý với từ "số phận" thì cũng không khác gì mấy với việc đồng ý với từ "tàn tật". Tôi thấy cụm từ "Nỗ lực của một con người" như Bích Thủy đề nghị là hay nhất vì làm cho xã hội nhận ra rằng NKT cũng là những người bình thường như bao người khác, cũng phải nỗ lực. Khi đọc xong câu chuyện thì họ sẽ thấy nỗ lực của NKT đáng khâm phục biết bao. Như thế hay hơn là cứ phải đưa ngay ra đầu đề về cái "số phận", về cái sự "vượt lên". Mà trong văn chương tránh nhất là sự nhàm chán hay lối mòn. Năm nào cũng những từ ấy !!! Hoặc ta thay bằng những cum từ khác nhau: "Những câu chuyện cuộc đời", hay "Tấm gương vượt khó". Hay nếu muốn nói về NKT thì gọi là "Người khuyết tật vượt khó" (như là "Học sinh nghèo vượt khó"), vừa mang đặc thù về NKT, vừa không phản cảm.

    Nếu trong NKT mà không thống nhất được với nhau thì giới truyền thông biết nghe ai bây giờ. Trong việc này tôi thấy có nhiều lựa chọn về ngôn từ và việc thống nhất với nhau không khó, cũng không nên tốn "giấy mực" nhiều. Nếu chúng ta đều nhất trí thì dần dần các phóng viên sẽ thay đổi thôi.

    Thêm vào đây là câu chuyện của chính tôi và cũng do ảnh hưởng và sự dẫn dắt của cái từ "vượt lên số phận" mà xảy ra như vậy.

    Năm ấy phóng viên ấy của tờ Hà Nội Mới được yêu cầu viết về gương của một NKT vượt lên số phận nhân ngày 3/12. Cô ấy tìm đến tôi và tôi kể cho cô ấy nỗi gian truân khi tôi đi học suốt thời gian ở phổ thông và đại học. Và tôi nói rằng tôi làm được như vậy là do nỗ lực bản thân nhưng không tách rời sự giúp đỡ của bố mẹ, anh trai và bao nhiêu bạn bè đã thay phiên nhau đưa tôi đi học, cõng tôi lên tầng 4 của trường đại học. Những nỗ lực của NKT, cũng như những người gặp khó khăn khác trong đời này đều luôn có sự trợ giúp của người thân, cộng đồng mới làm nên được thành công. Chúng ta ai cũng cần được hòa nhập trong cộng đồng và được cộng đồng hỗ trợ như ai, dù ít hay nhiều.

    Vậy mà trong bài báo là câu gì các bạn có biết không? "Suốt những năm phổ thông và đại học, chị đã từ chối mọi sự giúp đỡ, tự đi đến trường" !!! Các bạn thấy không, vì phải "vượt lên số phận" mà ! Bố mẹ và anh trai tôi biết sự việc thì không sao, còn bạn bè tôi, những người cõng tôi đi học, chở tôi trên xe đạp đến trường hay cõng tôi lên tâng 4 bao nhiêu lần trong một ngày, họ sẽ nghĩ sao?

    Xin lỗi tôi viết hơi dài, nhưng tôi chỉ viết thế này là thôi, và vẫn giữ nguyên ý kiến của mình, và cũng đã và sẽ làm việc với giới truyền thông bằng ý kiến đó của mình.

    Cám ơn các bạn đã đọc.

    Hồng Hà


  • 24-11-2009

    Hi các anh chi!, cả nhà thân mến!
    Chúng ta đã tranh luận nhiều ,Long đọc email nào cũng hay cả!
    Bạn Liên ơi! Không biết bạn có theo dỏi đầy đủ thông tin trên diễn đàn này không?Bạn đã thông tin cho Ban tổ chức cuộc thi chưa? Nếu chưa mong bạn truyền đạt cho Ban tổ chức xem phản ứng các vị như thế nào?? Cám ơnbạn Liên nhiều!
    Dang Hung Long
    DISABLED YOUTH ASSOCIATION OF HCMC (VIETNAM)
    * Office: 5 Dinh Tien Hoang St.- Dist.1 -Ho Chi Minh City- Vietnam
    * Home:283 Duong Ba Trac Street, Ward 1, District 8, Ho Chi Minh City-Viet Nam
    Tel: (84.8)8502 141
    Cell phone: (84)903659579


  • 24-11-2009

    Các nhà ngôn ngữ học ơi !
    "Vượt qua số phận, khuyết tật hòa nhập, vượt lên nỗi đau, cải thiện xã hội...." Ôi! những ngôn từ thật đáng "trân trọng". Bản thân nó đúng cả là 1 trời Bí hiểm; với những người trần mắt thịt như bọn KT tôi chẳng biết bao giờ mới "thấu hiểu" nổi. Nhưng tôi nghĩ có 1 điều chắc chắn rằng thay vì các bạn phải mất nhiều thời gian, tâm trí với những điều cao siêu ấy; bạn hãy cùng chúng tôi tiếp cận xem -dĩ nhiên tôi vẫn biết "chúng ta đều là người KT"- những người KT khác ở mỗi địa phương khác họ cần gì, muốn gì thì hay lắm thay,tuyệt vời lắm thay !!


  • 24-11-2009

    hi Lý,

    trả chữ lại cho Lý đây nhé:

    1. Khi nói đến "số phận" và "vượt qua số phận", dường như chúng ta không
    thuyết phục đựơc chính bản thân mình rằng tôi cũng đẹp đẽ như mọi thành viên
    khác của xã hội. phải vậy không các bạn?


    Trả chữ lại cho chị vuốt đuôi:
    2. Cám ơn bạn Cẩm Lý về những lời nói rất xác đáng. Bạn Lý đã nhanh chóng
    nói lên điều tôi đang định nói. Tôi mong rằng tất cả các bạn khuyết tật
    chúng ta mỗi khi được làm việc với giới truyền thông hay được yêu cầu viết
    bài nên nhắc nhở họ những điều như Lý nói. Khi đã gọi là "số phận" có nghĩa
    là cam chịu lại còn "vượt lên" gì nữa!!! Mỗi lần làm việc với nhà báo hay
    phóng viên tôi đều yêu cầu họ không dùng những từ như thế.


    3. đoạn này của Cẩm Lý tiếp tục...
    chữ "vượt lên số phận" bản thân nó không mang nghĩa xấu hay tốt;

    cái mà chúng ta muốn nói đến ở đây là người ta hay dùng nhóm từ này để nói
    về người khuyết tật và điều đó gợi lên sự thương hại.

    Đọc xong 3 đoạn ấy thì mình lại hiểu rằng các bạn đang mâu thuẩn với chính
    mình...

    Nếu từ VLSP không xấu hay tốt thì cái chúng ta cần bàn không phải là từ ngữ
    mà là cách tổ chức sự kiện phải không? Vì cách tổ chức sự kiện VLSP làm cho
    mọi người nghĩ về nkt theo kiểu nào đó...

    Nhưng xin lưu ý VLSP đang được giới truyền thông dùng không riêng cho nhóm
    nkt mà các nhóm gặp khó khăn khác trong xã hội...

    Mình thấy họ chỉ nêu ra đặc điểm nào đó để nhận dạng ví dụ: nkt hoặc nghèo,
    hoặc trẻ em có hoàn cảnh khó khăn... Khi nêu các đặc trưng này, giới truyền
    thông đồng thời muốn nói đến các rào cản hay bất công xã hội mà chúng ta
    chưa khắc phục...

    Thế nhưng một nhóm khác lại thích làm phước, thích ban ơn... vậy thì ta phải
    nói giới truyền thông thay đổi cách làm chương trình để tránh cách nhìn từ
    thiện cho các hoạt động cải thiện xã hội. Xin nhớ là cải thiện xã hội không
    phải từ thiện xã hội nhé.
    Tran Ba Thien
    tranbathien@gmail.com


  • 24-11-2009

    Anh Bá Thiện ơi,

    em tiếp lời của anh thế này:

    chữ "vượt lên số phận" bản thân nó không mang nghĩa xấu hay tốt;

    cái mà chúng ta muốn nói đến ở đây là người ta hay dùng nhóm từ này để nói về người khuyết tật và điều đó gợi lên sự thương hại.



    • 27-11-2009

      " Sự thương hại" ? . Hình như bạn đã lầm , Người Khuyết Tật không cần sự thương hại , nếu cần thì họ đã không nhận lấy câu nói của người đời là " vượt lên số phận". Đã nói la "vượt lên số phận" thì NKT đã làm đuơc việc gì đó , phải để người ta phải công nhận và nể phục thì người ta mới nói như vậy,người KT đã làm thi cũng như ngươi binh thường , chỉ khó khăn trong viêc di chuyển thôi. Nếu đã làm được có khi con tốt hơn người bình thương nữa .Đó chính là " tàn nhưng không phế " .

      Khi đọc những lời nói này của tôi ban nên suy nghĩ lãi lời nói của mình.

      Còn nếu có ban nào đồng tình với lời nói của mình , mình mong nhận đuơc sự ủng hộ của ban đối với người khuyết tật.

      Hương Sóc Trăng .


    • 27-11-2009

      " Sự thương hại" ? . Hình như bạn đã lầm , Người Khuyết Tật không cần sự thương hại , nếu cần thì họ đã không nhận lấy câu nói của người đời là " vượt lên số phận". Đã nói la "vượt lên số phận" thì NKT đã làm đuơc việc gì đó , phải để người ta phải công nhận và nể phục thì người ta mới nói như vậy,người KT đã làm thi cũng như ngươi binh thường , chỉ khó khăn trong viêc di chuyển thôi. Nếu đã làm được có khi con tốt hơn người bình thương nữa .Đó chính là " tàn nhưng không phế " .

      Khi đọc những lời nói này của tôi ban nên suy nghĩ lãi lời nói của mình.

      Còn nếu có ban nào đồng tình với lời nói của mình , mình mong nhận đuơc sự ủng hộ của ban đối với người khuyết tật.

      Hương Sóc Trăng .


Danh mục chính


Ford FoundationLINVSOAMCHAMIrish AidLINCHIPHosted by HCoop!

TRUNG TÂM KHUYẾT TẬT VÀ PHÁT TRIỂN (DRD)

91/6N Hòa Hưng, Phường 12. Quận 10 — TP.HCM
ĐT: (84-8) 38682770  Fax: (84-8) 38682771

Email: info@drdvietnam.com